Bí quyết sống lâu (2)

Bây giờ nói đến vấn đề thứ hai trong ăn uống: đó là "ăn". Mọi người nên biết: "Kim tự tháp châu á" là tốt nhất. Kim tự tháp là gì? Loài cốc, loài đậu, loài rau. Ngũ cốc, đậu và rau là rất tốt. Ở hội nghị San Francisco, nhiều bác sỹ nước ngoài đã nêu ra rằng: không đúng, người Trung Quốc bây giờ không ăn ngũ cốc, đậu và rau nữa rồi; Họ đã bắt đầu ăn bánh Hăm-bơ-gơ (Hamburger) của chúng ta rồi.
Tôi về nước, một lần đến Mắc Đô nan, bị chen bật ra. Anh nói có ghê không? Đó là việc rất hiếm thấy ở nước ngoài. Thanh niên ta mừng sinh nhật, mở tiệc đều là Mắc Đô-nan. Tôi rất phục Mắc Đô-nan. Mỗi năm, người ta lấy đi của chúng ta hơn 2 tỉ, người ta thật là biết làm ăn. Theo tình hình tôi nắm được, vì sao người ta gọi nó là thực phẩm rác? Chính là vì nó là một loại thực phẩm kích thích lệch, hậu quả là người bằng đầu bằng đuôi, cứ như một bó hành lý. Người ta không ăn vì xong lại phải đi giảm béo. Mình không biết, ngày nào cũng Mắc Đô-nan, đặc biệt là thế hệ thứ hai. Quả là đến mức không có Mắc Đô-nan, không sống nổi. Chúng ta nên biết đó là thức ăn kích thích lệch, không phù hợp với tập quán ăn uống của chúng ta.

"Cốc", ở các hội nghị quốc tế, người ta xưa nay không nói đến gạo, bột mì trắng, cũng không nói Mắc Đô-nan. Trong loài "cốc", trước tiên nói đến ngô, gọi là "cây vàng". Lai lịch của ngô, hội y học Mỹ đã có điều tra, phát hiện rằng: người Mỹ nguyên thủy, người Inđian không ai cao huyết áp, không ai xơ vữa động mạch. Là do họ ăn ngô. Về sau, phát hiện ra trong ngô già có chứa nhiều noãn lân chi, á dụ toan, cốc vật thuần, Vitamin E cho nên không xẩy ra cao huyết áp và xơ vữa động mạch. Từ đó về sau, nước Mỹ đã thay đổi; Châu Mỹ, châu Phi, châu Âu, Nhật Bản, Hồng Kông, Quảng Châu của Trung Quốc sáng đều ăn bánh ngô. Bây giờ nhiều người ăn noãn lân chi. Để làm gì? Chính là hy vọng không bị xơ vữa động mạch nhưng họ không biết rằng: trong ngô già có rất nhiều, không phải tốn tiền nhiều.

Tôi đã hiểu ra: ở Mỹ, một bắp ngô 2,5 đô là, còn ở Trung Quốc chỉ 1 đồng bạc, chênh nhau 16 lần nhưng rất nhiều người chúng ta không biết, không ăn. Sau lần điều tra này, tôi lập tức đổi ngay. Ở Mỹ, tôi đã kiên trì 6 năm húp cháo ngô hằng ngày. Năm nay tôi đã ngoài 70 tuổi, thể lực sung mãn, tinh thần dồi dào, giọng nói vang vang, đầy khí thế; Hơn nữa, mặt không có nếp nhăn. Nguyên nhân nào vậy? Do húp cháo ngô đấy, tin hay không thì tùy bạn. Bạn cứ việc uống sữa bò, tôi cứ việc húp cháo ngô, xem ai sống lâu hơn ai.

Loại "cốc" thứ hai là kiều mạch. Tại sao nhắc đến kiều mạch? Người ta hiện nay thường có "ba cao", là : huyết áp cao, mỡ máu cao, đường máu ca. Kiều mạch là giải pháp "ba hạ": hạ huyết áp, hạ mỡ máu, hạ đường máu. Tôi hỏi sinh viên Bắc Đại (Đại học Bắc Kinh) kiều mạch là gì? Đáp rằng: không biết, chỉ biết Hăm-bơ-gơ. Trong kiều mạch có chứa 18% xen-lu-lô. Người ăn kiều mạch không bị viêm dạ dày đường ruột; Ung thư trực tràng, ung thư kết tràng đều không mắc. Chúng ta, những người ngồi văn phòng, mắc bệnh thì có 20% là ung thư trực tràng, ung thư kết tràng.

Loại "cốc" thứ ba là các loại khoai, khoai lang trắng, khoai lang đỏ, củ từ, khoai tây. Những thứ này, các hội nghị quốc tế đã nhắc đến. Vì sao? Vì chúng có "ba hấp thụ": hấp thụ nước, hấp thụ mỡ và đường, hấp thụ độc tố.

Hấp thụ nước, làm trơn đường ruột, không bị ung thư trực tràng, ung thư kết tràng. Hấp thụ mỡ và đường, không mắc bệnh đái tháo đường. Hấp thụ độc tố, không mắc chứng viêm dạ dày đường ruột (?). Tôi cũng đã điều tra: ở Mỹ, người Mỹ ăn khoai bằng cách chế biến khoai thành các loại bánh, ăn cũng không ít. Mong mọi người ăn nhiều khoai vào, trong lương thực chính, nên có các loại khoai.

Trong "cốc" còn có yến mạch, nước ngoài đã biết từ lâu. Trung Quốc rất nhiều người chưa biết. Nếu bạn huyết áp cao, nhất định phải ăn yến mạch, cháo yến mạch, yến mạch lát. Nó có thể hạ huyết áp, hạ mỡ máu.

Loại "cốc" cuối cùng là . Chúng ta đánh thắng giặc là nhờ kê cộng với súng trường mà! Sau khi về nước, tôi hỏi: "Vì sao chúng ta không ăn kê nữa?" Nhiều người bảo tôi: "Cái thứ đó chỉ đàn bà đẻ mới ăn". Anh nói thế có khốn không? Thật ra, "Bản thảo cương mục"(5) đã nói rất rõ: Kê có thể trừ thấp, kiện tỳ, trấn tĩnh, an miên (ngủ yên); ích lợi lớn như thế mà anh không ăn. Bây giờ, rất nhiều người ngồi văn phòng, đêm mất ngủ, mắc các chứng ức uất, chứng chức năng thần kinh, uống đến 2 viên, 4 viên, 6 viên thuốc an thần. Có người uống đến 8 viên vẫn không ngủ được. Tôi khuyên mọi người đừng uống nữa. Có 2 giáo sư y học nổi tiếng sau khi uống an thần, đầu óc tối tăm, choáng váng rồi ngã.

Cho nên, Bắc Kinh nhật báo đã đăng trên trang nhất "An định định bất, nhất định an định" (Thuốc an thần chưa chắc đã ổn, đừng uống nữa). Tôi làm công tác bảo vệ sức khỏe, họ bảo tôi cho thuốc. Tôi khuyên học đừng uống thuốc an thần nữa ; Tôi bảo các bạn hãy ăn cháo kê đi. Kết quả là thế nào? Họ ăn một bát cháo kê rồi đến tìm tôi, bảo sao vẫn không ngủ được: Ai bảo anh chỉ ăn một bát, moóc-phin cũng không nhanh đến thế. Tôi đã điều tra ở nông thôn, các ông già, bà già ấy không biết thế nào là mất ngủ, nằm xuống giường là ngáy o o. Tôi đã quan sát kỹ, người ta ngủ được là nhờ ăn cháo kê. Cho nên, giờ đây tôi đã thay đổi, sáng một bát cháo ngô, tinh thần phấn chấn, tối một bát cháo kê, ngủ khò khò. Anh bảo tốt biết bao nhiêu! Anh nên biết: chữa bệnh bằng ăn tốt hơn chữa bệnh bằng thuốc. Điều đó là do Lý Thời Trân nói đấy. Tất cả những điều Lý Thời Trân viết trong Bản thảo cương mục đều là về thức ăn. Vì sao chúng ta không giải quyết vấn đề bằng cái ăn, mà cứ nhất định phải dùng thuốc? Mười thứ thuốc thì chín thứ là độc, chưa từng nghe nói dùng thuốc để giữ gìn sức khỏe. Tần Thuỷ Hồng không làm được, Hán Vũ Đế không làm được, bạn cũng không làm được. Thế nhưng tôi cũng phải nói rõ: Tôi không hề phản đối dùng thuốc; Người phản đối dùng thuốc là Lý Hồng Chí (6). Tôi phản đối dùng thuốc bừa bãi, tôi chủ trương dùng thuốc "ngắn, êm, nhanh". Uống thuốc trong thời gian ngắn, uống thuốc bình yên, nhanh chóng ngừng thuốc.

Dưới đây xin nói về "đậu". Kết quả điều tra của chúng tôi là: Tất cả dân Trung Quốc thiếu prôtêin ưu chất. Cho nên, chúng ta chơi bóng nhỏ thì luôn thắng, nhưng chơi bóng lớn thì không thắng. Vì sao? Trên sân bóng, một cú đá, một cú va chạm là ngã lộn nhào. Hiện nay tiền thuốc của chúng ta cao gấp 10 lần của Mỹ, nhưng thể lực không bằng người ta. Người Trung Quốc thiếu prôtêin ưu chất thì làm thế nào? Hiện nay, Bộ Y tế đã đề ra "Kế hoạch hành động đậu tương", nội dung là "một nắm rau, một nắm đậu, một quả trứng gà, cộng thêm ít thịt". Sau khi tôi nói chuyện, sinh viên Bắc Đại lại nói thành "nửa cân trứng gà, hai lạng thịt, thêm ít rau, thêm ít đậu". Họ nói: "Thầy không nói lượng, chúng em thêm lượng vào cho thầy". "Ai cho anh thêm lượng vào? Một quả trứng gà, 300 miligam đạm cố thuần là vừa, sao lại ăn nửa cân, lại còn bịa ra hai lạng thịt? Không có cái này".

Prôtêin của một lạng đậu nành bằng hai lạng thịt nạc, bằng ba lạng trứng gà, bằng bốn lạng gạo.

Vậy nên ăn cái gì hơn? Bây giờ trên quốc tế ai cũng biết: nước Mỹ quy định hằng năm lấy ngày 15 tháng 8 làm ngày "Tết đậu phụ". Toàn quốc chúng ta không có tết đậu phụ. Họ không thiếu prôtêin ưu chất, họ cho đậu nành là hoa của dinh dưỡng, là vua các loại đậu. Trong đậu nành có ít nhất 5 loại chất chống ung thư, đặc biệt là "dị hoàng đồng". Chất này có thể phòng và chữa ung thư tuyến vú, nhưng chỉ trong đậu nành mới có.

Bắc Kinh và Thiên Tân của chúng ta gần nhau như thế nhưng ở Bắc Kinh người ung thư tuyến vú đặc biệt nhiều, còn Thiên Tân rất ít. Anh có biết vì sao không? Thiên Tân ăn sáng bằng sữa đậu nành và óc đậu. Thức ăn sáng của Bắc Kinh có nhiều vấn đề. Giờ đây Bắc Kinh cần phải sớm nghiên cứu. Bắc Kinh huyết áp cao, mỡ máu cao nhiều như vậy, bữa ăn sáng rất đa dạng nhưng rất không khoa học. Sữa bò tốt hay sữa đậu nành tốt?

Ở hội nghị quốc tế của Liên hợp quốc, người ta nói: Trong sữa bò có nhiều nhũ đường (lactoza), mà hai phần ba số người trên thế giới không hấp thụ được nhũ đường. Người da vàng ở Châu á có 70% số người không hấp thụ được nhũ đường. Chúng ta là người da vàng, có người uống sữa bò nhưng không hấp thụ được bao nhiêu. Lượng hấp thụ sữa bò lớn nhất là ở người da trắng. Kết quả điều tra của Thành phố Bắc Kinh là 40% số người không hấp thụ được nhũ đường. Kết quả điều tra toàn quốc: hấp thụ nhũ đường tốt nhất là người Quảng Đông.

Sữa đậu nành có ưu điểm gì? Trong sữa đậu nành chứa đường quả (7). Đường quả hấp thụ được 100%, hơn nữa có chứa Kali, Magnesium, Calci, trong đó hàm lượng Calci nhiều hơn trong sữa bò. Trong sữa bò không có chất chống ung thư, còn trong sữa đậu nành có 5 chất chống ung thư, trong đó đặc biệt là "dị hoàn đồng" chuyên dự phòng và chữa ung thư tuyến vú, ung thư trực tràng và ung thư kết tràng.

Cho nên, đối với người da vàng chúng ta thì thích hợp nhất là sữa đậu nành. Tôi không phản đối mọi người uống sữa bò, nhưng để phòng ung thư, nhất thiết phải uống sữa đậu nành. Có người thôi uống sữa bò để uống sữa đậu nành, cách này cũng không chắc đã tốt. Sữa bò có thể tiếp tục uống, nhưng thêm sữa đậu nành.

~~~~~~~~~~~~~~

Chú thích:


(5) - "Bản thảo cương mục" là sách thuốc của Lý Thời Trân (nhà y học cổ đại Trung Quốc) cẩm nang đông y của mọi thời.

(6) - Lý Hồng Chí, là người sáng lập ra Pháp Luân công (còn gọi là Pháp luân tu luyện đại pháp)

(7) - Nhũ đường – lactoza đường trong sữa ; quả đường – fructoza đường có xuất xứ từ quả, đa số thường chứa glucoz và fructoz. Fructoz - C6H12C6- một carbohydrat thích hợp nhất cho người lao động trí óc đứng tuổi và người già hoặc những người bị xơ vữa động mạch và các trường hợp rối loại chuyển hoá lipid và cholestrol.

Read more ...

Bí quyết sống lâu (1)

Bí quyết

SỐNG LÂU TRĂM TUỔI

Bài nói của GS. Tề Quốc Lực - Trung Quốc

(GS Phan Văn Các -Việt Nam dịch)

GS. Tề Quốc Lực là người Mỹ gốc Hoa. Ông đã từng làm việc cho Tổ chức Y tế thế giới (WTO). Mới đây, ông được Bộ Y tế Trung Quốc mời về nước và đã tới Bắc Kinh, nói chuyện về sức khoẻ. Bài nói của ông đã được công chúng hoan nghênh và được đăng tải trên nhiều tờ báo của Trung Quốc.

Tôi ở Mỹ về năm ngoái, trước ở Stan-pho(1) 6 năm. Tôi muốn giới thiệu rất nhiều cái mới. Gần đây, Thành phố Bắc Kinh đã tiến hành tổng điều tra. Thành phố chúng ta được 2 thứ quán quân (về bệnh lý học), một là quán quân huyết áp cao, một nữa là mỡ máu cao, rất đáng tiếc. Thành uỷ hết sức coi trọng, đã có văn kiện gửi xuống, yêu cầu các đơn vị hãy nghe thêm nhiều thông tin mới về giữ gìn sức khỏe. Tôi đến đây cũng vì mục đích ấy.

Giờ đây, tỷ lệ tử vong cao nhất là người 30-50 tuổi. Với tuổi thọ như thế không phải là quý. Mỡ máu cao rất nguy hiểm. Ai cũng biết, tiêu chuẩn Quốc tế có một chỉ số: con người có tuổi thọ gấp từ 5-7 lần tuổi thành thục thì trường thọ. Như vậy, tuổi thọ của người ta phải từ 100-175 tuổi. Thế nhưng tại sao đều không đạt đến được? Một nguyên nhân chủ yếu nhất là: không coi trọng giữ gìn sức khỏe.

Vấn đề này hết sức nghiêm trọng, đặc biết nhất là trong lãnh đạo. Cục bảo vệ sức khỏe Nhà nước nhiều lần nhấn mạnh rằng: mỗi một người đều phải coi trọng sức khỏe của mình. Hiện nay, tuyệt đại đa số là chết vì bệnh, rất ít người là chết vì già. Lẽ ra phải là đại đa số chết vì già, còn thiểu số chết bệnh. Hiện tượng cực kỳ bất bình thường này đã đòi hỏi chúng ta phải mau chóng sửa chữa.

Gần đây, Liên hợp quốc biểu dương nước Nhật Bản láng giềng của chúng ta. Vì sao biểu dương Nhật Bản? Vì tuổi thọ của họ là quán quân thế giới. Tuổi thọ bình quân của nữ giới ở họ là 87,6 tuổi. Còn ở Trung Quốc chúng ta trong thập kỷ 50 là 55 tuổi, thập kỷ 60 là 57 tuổi. Hiện nay là 67,88 tuổi; kém Nhật Bản đúng 20 tuổi. Điều này không thể nào chấp nhận được. Kinh nghiệm tiêu biểu của Nhật Bản là lấy xã, khu làm đơn vị, mỗi tháng giảng bài một lần về giữ gìn sức khỏe, ai không đến nghe thì phải học bù. Chúng ta không có chế độ đó, ai muốn nghe thì nghe, không nghe thì thôi.

Sau khi về nước, tôi đã hỏi nhiều người rằng nên sống bao lâu? Có người bảo tôi 50, 60 tuổi là được rồi. Điều này chứng tỏ tiêu chuẩn của chúng ta quá thấp. Đại bộ phận họ không hề biết gì đến giữ gìn sức khỏe, sống được sao hay vậy. Vấn đề rất nghiêm trọng. Tôi đã công tác ở bệnh viện được 40 năm. Tuyệt đại bộ phận người chết bệnh là rất đau khổ. Tôi đến đây mục đích rất rõ ràng. Tôi được sự ủy thác khoa học, vâng theo chỉ thị của Bộ Y tế. Mong rằng mọi người đều coi trọng công tác giữ gìn sức khỏe.

Liên hợp quốc có nêu một khẩu hiệu :"Xin đừng để chết vì thiếu hiểu biết". Rất nhiều người chết vì thiếu hiểu biết, thật phí quá. Tuổi thọ bình quân của trí thức chúng ta là 58,5 tuổi. Theo con số đó, tôi nghĩ : "Không tính giáo dục trước tuổi học, tiểu học 6 năm, trung học 6 năm, đại học y khoa 8 năm, thạc sỹ 3 năm, tiến sỹ 3 năm, sau tiến sỹ 3 năm, cộng là 29 năm. Học xong hết thì đã đến lúc không làm gì được nữa. Rất nhiều nhà khoa học không vượt qua được cái tuổi này"

Tôi đã gặp tướng quân Trương Học Lương ở Stan-pho (1), đã tham gia lễ thọ 100 tuổi của ông ở New York. Tôi đã học được rất nhiều điều. Vừa vào cửa, nhìn thấy ông, chúng tôi đều hết sức kinh ngạc. Ông mắt không mờ, tai không điếc. Nhiều người hỏi ông : Thưa thiếu soái, thiếu soái làm thế nào mà sống lâu được như thế này ? Ông trả lời rất rõ ràng : "Không phải tôi sống lâu đâu mà là người ta sống cuộc đời ngắn quá" ý nghĩa của câu nói đó là: Anh sống ít thì lại bảo tôi sống lâu. Tình cảnh đó đến bây giờ, tôi vẫn nhớ rõ mồn một. Còn chúng ta rất nhiều người lơ mơ, không hiểu biết gì về giữ gìn sức khỏe. Như vậy, công tác của chúng ta cũng không tốt, vì chúng ta hàng ngày sống trong trạng thái không khỏe mạnh. Tôi đã gặp rất nhiều người. Tôi cũng đã gặp Tống Mỹ Linh ở Trường Đảo. Họ đều sống rất lâu, đều trên 100 tuổi. Họ sống được, sao chúng ta lại không sống được? Tôi rất lấy làm lạ. Rất nhiều người chúng ta sống được sao hay vậy; Tư tưởng này nguy hại rất lớn.

Các bạn đều biết giữ gìn sức khỏe như thế nào chứ? Thật ra, trên quốc tế, người ta họp ở Victoria có một tuyên ngôn. Tuyên ngôn này có 3 cái mốc. Mốc thứ nhất gọi là "ăn uống cân bằng", thứ hai gọi là "vận động có ôxy", thứ ba gọi là "trạng thái tâm lý". Ba cái mốc đó, trên quốc tế đều biết nhưng rất nhiều người chúng ta chưa biết. Tiêu đề của 3 cột mốc đó không thay đổi, còn nội dung thì thay đổi luôn luôn. Tuổi thọ bình quân của con người trên trái đất là hơn 70 tuổi, chúng ta 67,88 tuổi, chưa đạt mức tuổi thọ bình quân. Đã có rất nhiều người lập được kỷ lục. Theo chỗ tôi biết, ở Anh quốc, có một người tên là Homan Kamen, năm nay đã 209 tuổi, trải qua 10 đời vua. Nếu không tin, tôi có thể cho các bạn số điện thoại. Lại có một bà Rumani năm nay 104 tuổi. Điều kỳ lạ hơn là lúc 92 tuổi, bà cụ còn cho ra đời một nhóc con bụ bẫm. Người ta sống được, còn chúng ta thì sống được sao hay vậy. Bạn có chịu sống được sao hay vậy chăng ?

I - Ăn uống cân bằng

Dưới đây xin nói vấn đề thứ nhất : Ăn uống cân bằng.

Có lẽ có người từ lâu đã nghĩ rằng giữ gìn sức khỏe thì có gì mà phải nghe, lại chẳng qua "ngủ sớm dậy sớm, khỏe người chứ gì". Tôi xin thưa với bạn: ở thời nhà Đường thì có thể nói vậy, chứ ngày nay nói vậy thì cực kỳ thiếu hiểu biết, có nhiều điều đã thay đổi. Nói ăn uống cân bằng có hai chuyện là ăn và uống.

Trước hết nói về uống. Khi ở đại học Bắc Kinh, tôi hỏi sinh viên : Đồ uống nào tốt nhất? Sinh viên đồng thanh trả lời: Coca Cola. Coca Cola, Mỹ không thừa nhận, quốc tế cũng không thừa nhận, nó chỉ giải khát chứ không có bất kỳ tác dụng nào cho việc giữ gìn sức khỏe. Sản phẩm bảo vệ sức khỏe là gì, mọi người nên biết, nó phải có khả năng chữa bệnh. Cho đến bây giờ, tuyệt đại bộ phận người Trung Quốc chúng ta còn chưa biết thế nào là sản phẩm bảo vệ sức khỏe.

Tại các hội nghị quốc tế, người ta mới định ra 6 loại đồ uống bảo vệ sức khỏe :

- Trà xanh
- Rượu vang đỏ
- Sữa đậu nành
- Sữa chua
(Người ta không nói sữa bò chung chung mà phải nói rõ là sữa chua)
- Canh xương
- Canh nấm

Vì sao nói canh nấm? Vì canh nấm có thể nâng cao công năng miễn dịch. Một văn phòng có người luôn bị cảm, có người không ốm bao giờ, vì sao vậy? Vì khả năng miễn dịch khác nhau. Ăn canh nấm thì nâng cao được sức miễn dịch cho nên đó là sản phẩm giữ gìn sức khỏe.

Vì sao nhắc đến canh xương? Trong canh xương có chất uyển giao(2) (gelatin). Uyển giao kéo dài tuổi thọ cho nên hiện nay trên thế giới, các nước đều có phố canh xương nhưng Trung Quốc chưa có. Chúng tôi đã điều tra. Gần đây, tại các thành phố: Tô Châu, Nam Kinh có rồi. Bắc Kinh vẫn chưa có. Cho nên, đừng coi thường canh xương. Nó có thể kéo dài tuổi thọ vì có uyển giao.

Vì sao nhắc đến sữa chua? Vì sữa chua duy trì cân bằng vi khuẩn. Nói cân bằng vi khuẩn được duy trì có nghĩa là vi khuẩn có ích thì sinh trưởng, vi khuẩn có hại thì bị tiêu diệt: Cho nên, ăn sữa chua thì ít mắc bệnh. Ở châu Âu, sữa chua rất phổ biến. Nhiều cô gái chúng ta thích ăn sữa chua, nhưng họ không hiểu vì sao? Chúng tôi rất lấy làm lạ, lượng tiêu thụ sữa chua của Trung Quốc rất thấp, còn lượng tiêu dùng sữa bò lại rất lớn. Bản thân sữa bò, chúng tôi không phủ định tác dụng của nó, nhưng nó kém xa sữa chua(3). Còn sữa đậu nành sẽ nói sau.

Bây giờ nói vì sao uống trà xanh? Ngày nay rất nhiều người biết uống trà nhưng thanh niên không uống. Nhiều người uống chè đen. Chè đen với bánh mì đã từng lưu hành ở châu Âu nhưng bây giờ người ta không uống nữa. Mọi người đều biết: Chè đen với bánh mì không có chút tác dụng bảo vệ sức khỏe nào. Vì sao chè xanh có tác dụng bảo vệ sức khỏe? Nguyên là do trong chè xanh có chứa chất "trà đa phân" (polyphenol), mà "trà đa phân" có thể chống ung thư(4). Còn có người uống trà hoa nhài, tôi hỏi ông ta vì sao uống trà hoa nhài? Câu trả lời của ông ta rất đơn giản: "Nó rất thơm". Tôi bảo: "Nếu anh chỉ vì thơm thì tôi đề nghị anh uống dầu thơm". Chúng ta không uống không phải vì thơm mà là vì sợ ung thư. Nhật Bản làm tổng điều tra rất tốt. Sau tổng điều tra, họ nói: người trên 40 tuổi chẳng ai không có tế bào ung thư trong cơ thể. Vì sao có người mắc bệnh ung thư, có người không? Điều này có quan hệ với việc uống chè xanh. Nếu anh uống mỗi ngày 4 chén chè xanh thì tế bào ung thư không chia cắt, mà dù có chia cắt cũng muộn lại ít nhất 9 năm trở lên. Cho nên, ở Nhật Bản, học sinh tiểu học hàng ngày đi học đều uống một chén trà xanh. Chúng ta thì không. Tôi nói với các thầy giáo. Các thầy giáo đều không biết. Thế hệ sau của chúng ta có vấn đề đấy. Trong trà xanh có chứa "trà đa phân", nó chống được ung thư. Trong tất cả các loại đồ uống, trà xanh là nhất. Hôm nay tôi đến là muộn đấy. Rất nhiều người đã uống trà hoa nhài hơi nhiều. Nên sửa ngay, trà nhài không có chút tác dụng bảo vệ sức khoẻ nào, chỉ thơm mà thôi. Thứ hai xin chú ý: trong trà xanh có chứa fluor. Fluor có tác dụng gì? Thời xưa, người ta đã biết. Tào Tuyết Cần viết Hồng Lâu Mộng, nói người ở Giả phủ ăn cơm xong súc miệng bằng trà. Tô Đông Pha cũng đã chép: ông mỗi bữa ăn cơm xong đều súc miệng bằng trà, mục đích là để bền răng. Ông không biết đó là tác dụng của fluor.

Người Nhật ngày nay đã làm rõ, nó chẳng những có thể làm bền răng, mà còn chữa được sâu răng, tiêu diệt khuẩn. Sau bữa ăn 3 phút, đốm khuẩn răng đã xuất hiện. Hiện nay, rất nhiều người chúng ta răng không tốt, chẳng những không súc miệng bằng nước trà, mà nước trắng cũng không, vấn đề không biết tại đâu. Bây giờ có người 30 tuổi đã bắt đầu rụng răng, 50 tuổi thì rụng hết. Ở bệnh viện, khoa răng là bận rộn nhất. Trong khoa răng thì phòng răng giả bận rộn nhất. Chúng tôi sang châu Âu, răng ai cũng rất tốt. Bạn hãy nghĩ xem, nếu răng tốt, bạn đương nhiên sẽ sống lâu. Rất nhiều người chúng ta không để ý. Thật ra không khó gì, bạn cứ súc miệng nước trà là tiêu diệt được đốm, khuẩn răng, hơn nữa còn làm bền răng; Đến già răng bạn vẫn khỏe, không sâu răng. Một việc nhỏ như vậy nên kiên trì làm. Thứ ba, bản thân trà xanh chứa chất "trà cam ninh". Chất này nâng cao độ bền huyết quản, khiến huyết quản khó vỡ. Rất nhiều người bị mạch máu não bất ngờ, đến Bắc Kinh chữa. Trong bệnh viện, cứ 4 người chết thì có 1 người là do xuất huyết não. Điều này rất nguy hiểm. Xuất huyết não thì chưa có cách chữa. Xuất huyết lão thì kỵ nhất là tức giận. Hễ tức giận, đập bàn trợn mắt, mạch máu não đứt ngay. Cái này, tôi đã gặp quá nhiều.

Hôm nọ người ta nói đùa là Mai Lan Phương bị con trai trêu tức mà chết. Tôi bảo tại ông ấy không uống trà xanh. Nếu ông ấy uống trà xanh thì không đến nỗi chết. Tôi bây giờ đã sửa rồi, từ lâu đã uống trà xanh. Vì sao? Vì tôi sợ con trai tôi trêu tức.

Các vị ạ, đến tuổi các vị nên uống sớm đi, đến lúc các vị có đập bàn trợn mắt vài cái thì cũng không lo. Trà xanh, thứ nhất chống ung thư, thứ hai giữ bền răng, thứ ba khó vỡ mạch máu não. Sao lại không uống cơ chứ? Nếu bạn không biết uống trà, xin hãy sửa ngay, vì trào lưu quốc tế bây giờ là uống trà xanh. Có người phản đối tôi: Uống trà xanh mất ngủ thì làm thế nào? Ai bảo anh uống trà trước lúc ngủ?

Trong các đồ uống, cái thứ hai là rượu vang đỏ. Vì sao nên uống rượu vang đỏ, nhiều người Trung Quốc không biết. Châu Âu thì đã biết từ lâu. Họ, già, trẻ, gái, trai hằng ngày đều uống một chút rượu vang đỏ. Sao vậy? Vốn dĩ là trên vỏ quả nho đỏ có một thứ gọi là "Nghịch chuyển thuần" (Cồn chuyển ngược). Chất này có tác dụng chống suy não. Nói đến chống suy não thì ai cũng thích rồi. Nó còn là thuốc chống ôxy hoá. Người hay uống rượu vang đỏ thì không mắc bệnh tim. Thứ hai, nó có thể giúp ta phòng ngừa tim đột ngột ngừng đập, chúng ta gọi là đột quỵ. Mọi người biết, trong trường hợp nào thì tim ngừng đập: Một là vốn có bệnh tim, hai là huyết áp cao, ba là có liên quan đến thức ăn.

Thức ăn thế nào? Quá to, quá cứng, quá dẻo, quá nóng, thức ăn có thể khiến tim ngừng đập. Mỡ máu cao, có thể khiến tim ngừng đập. Mấy hôm trước, tôi đến trường Đại học sư phạm hội chẩn, một vị sau tiến sĩ, mới 35 tuổi, buổi sáng còn chạy nhảy tưng tưng, trưa đã chết rồi. Vì sao? Vì mỡ máu cao quá.

Bây giờ, tôi xin báo cáo cho các vị kết quả tổng điều tra của thành phố Bắc Kinh. Cán bộ tại chức cứ 2 người thì có một người mỡ máu cao. Vậy tỷ lệ là 1/2. Mỡ máu cao nguy hiểm ở chỗ nào? Tim có thể đột nhiên ngừng đập! Có một chàng trai 20 tuổi, máu của cậu ta lấy ra có dạng bùn, thật hết sức nguy hiểm. Chúng tôi hỏi cậu ta, cậu ta bảo ăn tốt quá. Không phải là cậu ăn tốt quá, mà là ăn quá bất hợp lý.

Chúng tôi có một ca bệnh: Một người mua một chiếc bánh ga tô lớn ở ngoài phố, vừa cứng, vừa dẻo, vừa nóng, chạy về nhà. Vừa đến nhà bảo cụ ăn ngay kẻo nguội. Bà cụ vừa ăn được mấy miếng thì tắc thở. Anh ta cõng bà cụ chạy đến bệnh viện. Đến nơi, chúng tôi hỏi có chuyện gì. Anh ta kể lại đầu đuôi. Thế chẳng phải chết vì thiếu hiểu biết đó sao? Không cứu được! Bà cụ đang ở nhà yên lành, bỗng dưng ăn ga tô làm gì, ăn chưa xong ga tô thì tim ngừng đập. Trên thế giới ngày nay, người ta nhắc đi nhắc lại: Thức ăn to quá, cứng quá, dẻo quá, nóng quá đều có thể khiến cho tim ngừng đập.

Rượu vang đỏ còn có một tác dụng nữa là hạ huyết áp, hạ mỡ máu. Vang đỏ có mấy tác dụng như thế nên ở nước ngoài bán rất chạy. Tôi không quảng cáo, tiếp thị cho rượu vang đỏ đâu. Tôi chỉ truyền đạt tinh thần của hội nghị Quốc tế. Nhiều người có hỏi: Chẳng phải cấm rượu sao? Tổ chức Y tế thế giới (WHO) tuyên bố rằng: "Cai thuốc lá, hạn chế rượu" chứ có nói cấm rượu đâu. Hơn nữa, còn nói rõ hạn lượng của rượu, rượu vang nho mỗi ngày không quá 50-100cc; Rượu trắng mỗi ngày không quá 5-10cc; Bia mỗi ngày không quá 300cc. Nếu anh vượt quá khối lượng đó thì sai lầm, không quá lượng đó thì tốt.

Chúng tôi đã điều tra 818 ông sư; Trên 30% các ông sư sống trên 90 tuổi, người chết sớm nhất cũng 65 tuổi. Các ông sư thì có quyền lực gì, ăn uống có gì đáng để chúng ta chú ý? Cho nên tiền và quyền lực đều không phải là chủ yếu. Chủ yếu là giữ gìn sức khỏe. Nếu bạn không biết giữ gìn sức khỏe thì có tiền, có quyền lực cũng không bảo đảm được. Cho nên, Liên hợp quốc mới nói: xin đừng để chết vì thiếu hiểu biết.


~~~~~~~~~~~~~~
Chú thích:

(1) - Viện Y khoa Stanford - Mỹ.

(2) - Keo Gelatin. Các loại cao xương động vật cũng chính là chất uyển giao.

(3) - Trong sữa chua có các vi khuẩn phụ sinh, có lợi cho các vi khuẩn vốn có trong ruột kết và là thành phần quan trọng trong các tuyến phòng vệ miễn dịch của cơ thể. Khi uống kháng sinh, các vi khuẩn gây bệnh bị tiêu diệt nhưng đồng thời vi khuẩn có lợi cho việc tiêu hoá thức ăn cũng bị tiêu diệt và lúc này nếu ăn sữa chua sẽ là càng có lợi, vì giúp cho tiêu hoá, tránh được tiêu chẩy.

(4) - Trà là một nguồn polyphenols (chất đa phân) dồi dào, có tác dụng kháng oxy-hóa, loại trừ được các gốc tự do (là những mầm mống dẫn đến bệnh hoạn và lão hóa). Với cùng một lượng như nhau thì ở chè, giàu chất kháng oxy hoá hơn ở hoa quả và rau tươi rất nhiều.

Read more ...

Hiromi On Piano Jazz

Read more ...

Chung Ju-Yung: Biến điều không thể thành có thể

Từ những thất bại cay đắng nhất thời trai trẻ, vượt lên những khó khăn, đương đầu với thử thách, biến điều không thể thành hiện thực, Chung Ju-Yung - người sáng lập tập đoàn Huyndai - đã góp phần đưa một Hàn Quốc chiến tranh triền miên, khí hậu khắc nghiệt trở thành một nền kinh tế vững mạnh đáng khâm phục.

Ý chí tiến thủ và niềm tin của một người nông dân chính là chìa khóa để làm nên những kỳ tích đó. Dù là một quốc gia hay một doanh nghiệp thì cội nguồn để thành công nằm ở việc những nhân vật chủ chốt của doanh nghiệp đó, quốc gia đó có tinh thần tiến thủ mạnh mẽ ra sao và hành động như thế nào. Cuộc đời và những quyết tâm đổi mới kinh tế của Chung Ju-Yung đáng để cho bất kỳ quốc gia nào muốn thoát khỏi nghèo đói, lạc hậu học hỏi.

Tuổi thơ và ba cuộc trốn chạy

Sinh ra và lớn lên trên vùng quê Asan nghèo khó, trong một gia đình nông dân đông anh em, quanh năm cần cù lao động cũng chỉ đủ ăn, tuổi thơ của Chung Ju-Yung gắn liền với chế độ thống trị của Nhật Bản, nhân dân Hàn Quốc lúc đó sống trong cảnh dè sẻn "sáng cơm, tối cháo" từng ngày.

Asan là vùng quê khí hậu khắc nghiệt: mùa khô thì hạn hán như muốn đốt cháy tất cả, mùa mưa thì mang đến những trận hồng thủy, mùa đông thì dìm tất cả ngập trong tuyết. Tuyết rơi dày hơn một mét, có khi đến hai mét, người dân phải đào đường hầm mà đi. Chỉ cần mưa đến muộn một chút vào mùa xuân, hay một cơn mưa đá trong mùa hè hoặc sương muối sớm vào mùa thu là cả năm mất mùa.

Ông Chung Ju-Yung. Ảnh: wiki

Mười bốn tuổi Chung Ju-Yung tốt nghiệp tiểu học, ngay lúc ấy giấc mơ học tiếp để trở thành thầy giáo tiểu học đã ấp ủ trong đầu ông. Người cha thì luôn muốn con trai trở thành một nông dân giỏi, nhưng ông chỉ muốn thoát khỏi vùng quê nghèo đó, dù làm công nhân nhà máy cũng chẳng sướng hơn làm một nông dân. Thế là ý chí thúc giục ông lên thủ đô Seoul, tự học, vượt qua kỳ thi để trở thành một luật sư như những gì ông đọc được trong một trong báo.

Lần đầu tiên cùng một người bạn trốn nhà đi, đường lên thành phố khá xa nên ông phải đi xin cơm. Vận may đến với ông và người bạn khi họ đượ nhận làm công nhân xây dựng đường xe lửa Bình Nhưỡng - Gowon. Ý đồ gom góp tiền đi Seoul chưa thành thì cha ông tìm thấy và đưa về. Trở về nhà nhưng ông vẫn bực tức trong lòng: "Những đồng tiền quý giá mà mình làm được chẳng là bao nhưng đó là công sức của chính mình. Nếu có thể cho mình tiếp tục công việc thì mình có đủ tự tin để khám phá cái thế giới mới mẻ và rộng lớn bao la này".

Lần thứ hai trong tay, ông lại bị một người đàn ông đứng tuổi lừa hết tiền. Cũng chính vì tin rằng ông ta sẽ kiếm cho mình một công việc trong khách sạn ở Seoul nên ông lại một lần nữa trắng tay. Sau chuyến đi 10 ngày ấy, ông lại bị một người bà con đưa về. Ông chấp nhận trở lại làm nông dân vì cảm thấy có lỗi khi làm cha đau lòng. Nhưng tâm trí ông chỉ hướng về Seoul, ý chí thoát nghèo trong ông vẫn không thay đổi.

Suy nghĩ kỹ lưỡng, lần thứ ba ông trộm 70 won bán bò của bố để lên Seoul học kế toán. Ông rất khâm phục Napoleon, người sinh ra trong một gia đình nghèo, nhờ tinh thần bất khuất, dũng cảm cuối cùng đã trở thành Hoàng đế Pháp. Ông cũng thấy tuổi thơ mình có nhiều nét giống Lincoln - xuất thân nông dân, rồi ra thành phố lao động và sau đó trở thành Tổng thống thứ 16 của Hoa Kỳ.

Mới học được hai tháng, bất ngờ người cha lại xuất hiện trước mặt ông, nhưng không giận cũng không mắng, cha ông chỉ nói vài lời: "Con phải nhớ con là một thằng nhà quê học hết cấp 1, ở Seoul người ta học hết trường Cao đẳng còn thất nghiệp đầy cả đống. Cha già rồi, con là con trưởng thì phải giúp cha, con mà bỏ mặc thì cả nhà sẽ thành bầy ăn mày". Lời cha cứa vào trong lòng ông, hình ảnh người mẹ và các em hiện lên trước mắt, nỗi buồn ngập tràn và ông đã khóc. Và ông lại thất bại trong chuyến đi lần này.

Ý chí có kiên cường, con người có mạnh mẽ thế nào, vẫn không vô tình và bỏ mặc những người thân yêu.

Từ khuân vác thành giám đốc

Sau ba lần lên Seoul không thành, Chung Ju-Yung vẫn không từ bỏ giấc mơ thoát khỏi cái nghèo khổ của vùng quê heo hút và khắc nghiệt ấy.

Dường như may mắn đã mỉm cười với ông trong lần thứ tư trốn nhà, ông xin được một chân khuân vác ở công trình xây dựng trường học Bosung (ĐH Hàn Quốc bây giờ).

Sau hai tháng tìm tòi công việc, ông trở thành nhân viên phân phối gạo lẻ cho của hàng gạo "Phục hưng Thương hội". Do có kiến thức kế toán học được trước đó, ông được chủ cửa hàng rất tin tưởng.

Sau 4 năm làm việc ở đây, sự kiên trì, say mê, cần cù, chịu khó, thật thà của Chung Ju-Yung đã khiến ông chủ Phục hưng Thương hội quyết định trao lại của hàng cho ông thay vì đứa con trai ông ăn chơi, trác táng của mình. Ông đổi tên cửa hàng thành "Kinh nhất Thương hội". Từ một kẻ không xu dính túi, Chung Ju-Yung đã có trong tay một cửa hàng phân phối gạo lớn khi mới 22 tuổi nhờ uy tín tích lũy được trong bốn năm trời.

Năm 1939 chiến tranh xảy ra, chế độ phân phối gạo được ban bố, tất cả các cửa hàng buôn bán gạo trong cả nước bị đóng cửa. Trước cú sốc lớn đó, ông vẫn vững lòng tin: nếu toàn tâm, toàn ý dốc sức thì bất cứ việc gì cũng có thể thành công.

Ông về quê mua cho cha thêm 660 mét vuông đất và biếu cha một khoản tiền vốn. Đầu năm sau, hoài bão làm giàu lại thôi thúc ông lên Seoul, mảnh đất mà người trượng phu có thể vật lộn với số mệnh.

Khi đang lang thang với số vốn ít ỏi, ông được một người bạn cho biết một nhà máy sửa chữa ôtô đang có ý định chuyển nhượng. Ông mù tịt về ôtô nhưng người bạn khẳng định nghành này cần ít vốn mà kiếm nhiều tiền, còn hứa sẽ tập hợp thợ giỏi cho ông, cần nhất là có 3.500 won để chuyển nhượng. Nhờ uy tín thời buôn bán gạo, ông vay được 3.000 won từ một người cho vay lãi mà không cần thế chấp, chỉ bằng uy tín. Gom góp cả vốn, vay và được hai người bạn giúp đỡ, ông có 5.000 won để tiếp quản nhà máy sửa chữa ô tô Ado Service vào năm 1940.

Ông bắt đầu công việc mới với tràn trề hy vọng. Mọi việc ban đầu đều trôi chảy, khách đến ngày càng đông. Nhưng không may, một buổi sáng, một công nhân sơ ý để dầu bén lửa trong khi rửa tay khiến cả nhà máy bốc cháy, trong đó có cả những chiếc xe đắt tiền vừa sửa xong của khách. Tất cả thành tro bụi, ông đứng trước nguy cơ phá sản, nợ chồng chất.

Ông lại tìm đến người cho vay nặng lãi, không phải để trả nợ mà là vay thêm, vẫn không thế chấp cái gì ngoài uy tín. Ông nhanh chóng xây dựng lại nhà máy, công việc ngày càng nhiều, làm cả ngày lẫn đêm. Ông cũng làm việc như một công nhân. Cạnh tranh với các xưởng sửa chữa hàng đầu trong thành phố thời đó, ông đề ra tiêu chí sửa nhanh gấp 2 - 3 lần. Vì thế mà xe hơi của thành phố Seoul cứ ùn ùn kéo về xưởng của ông.

Ông mở rộng mặt bằng, tìm thêm khách hàng: người ngoại quốc, quân đội, ngoại thành... Bản thân ông dần nắm vững mọi nguyên lí hoạt động của tất cả các loại máy móc, xe cộ. Và Công ty công nghiệp xe hơi Huyndai ra đời ngày 25/5/1947, ông là giám đốc.

Người ta khi thành công thì nghĩ là do may mắn, còn khi công việc không suôn sẻ thì lại đổ cho là không may. Nhưng đối với Chung Ju-Yung thì: "Một người không tin là có vận xấu, người đó sẽ không có vận xấu. Mọi thứ đều quân bình, vận may rủi đều đến với con người như nhau. Quan trọng nhất là phải nỗ lực, nỗ lực không ngừng và biết chớp thời cơ".

Ý tưởng độc đáo, tự tin vào chính mình

Chiến tranh với Nhật ngày càng khốc liệt buộc ông phải sát nhập, rồi nhượng lại công ty cho người khác. Bắt đầu lại từ số không, ông xin vào làm ở xưởng chế luyện Choksan và chờ đợi cơ hội.

Ông dần khôi phục lại công ty của mình. Một lần lên cơ quan hành chính nhận tiền, ông gặp các nhà thầu xây dựng. Ông nhận được 100 won thì họ lãnh mấy ngàn won - cũng một khoảng thời gian và công nhân như nhau mà tiền công lại chênh lệch một trời một vực. Ngay lập tức ông treo thêm tấm biển "Công ty xây dựng cơ bản Huyndai". Ông trúng một hợp đồng sửa chữa trị giá 1.530.000 won ngay trong năm đầu tiên.

Có kinh nghiệm về xây dựng cơ bản, lại tự tin vào quyết định đúng đắn của mình, ông không thấy cái gì là khó khăn. Ông luôn tuân theo một nguyên tắc: "Tin tưởng 90 phần trăm sẽ thành và 10 phần trăm tự tin mình nhất định làm được".

Nhưng cuộc sống chẳng khi nào có thể đoán trước, chính trị lại chi phối tất cả, nhất là trong thời chiến tranh loạn lạc. Hỗn loạn 25/6 nổ ra, ông cùng em trai phải li tán gia đình.

Qua quen biết, ông nhận được một công trình của quân đội Mỹ. Dự án phủ xanh nghĩa trang của quân đồng minh trong mùa đông tuyết giá rất gấp về thời gian, ai cũng cho là không thể làm được. Vậy mà ông vẫn làm được hoàn hảo bằng cách mua cây lúa ở nơi khác, vận chuyển cả gốc về phủ lên. Dự án được hoàn thành còn ông được Tổng thống Mỹ Eisenhower khen hết lời.

Với công trình Koriong (cầu đường bộ bắc qua sông Hàn) sau đó, ông học được một bài học quan trọng là: "Việc học hỏi những người trẻ hơn, có địa vị thấp hơn mình những điều mà mình không biết, không có gì là xấu hổ". Ông đã học được rất nhiều từ các chuyên gia kiến trúc trẻ người Mỹ, từ thiết kế đến quản lý chất lượng công trình.

Chung Ju-Yung thu được thành công từ sửa chữa ôtô đến xây dựng nhà ở, cầu đường, những lĩnh vực khó khăn cần ý tưởng và kinh nghiệm cũng như sự sáng suốt. Đối với thành bại trong đời, ông quan niệm chìa khoá chính là hành động và thời gian. Cũng chính phương trâm này đã giúp ông cạnh tranh được với các công tu xây dựng nước ngoài.

Trước sự ngạc nhiên của người thân và công nhân, ông lại có thêm một quyết định táo bạo là chuyển sang lĩnh vực đóng tàu. Là người luôn tìm tòi cái mới, ông coi "cái gọi là đóng tàu nào có khác việc xây dựng là mấy". Việc cắt thép ra, hàn lại và đặt máy lên, tất cả chẳng phải là những việc ông vẫn thường làm đó sao? Suy nghĩ của ông biến mọi thứ từ phức tạp thành giản đơn, từ khó trở thành dễ.

Thế là công ty đóng tàu Huyndai tại Ulsan ra đời và phát triển như vũ bão. Đến thập niên 70 của thế kỷ XX, công ty của ông là công ty đóng tàu lớn nhất thế giới.

"Doanh nghiệp Hàn Quốc và nền kinh tế Hàn Quốc phát triển như ngày hôm nay là dựa vào ý chí bất khuất của con người sáng tạo, vào tinh thần tiến thủ, sự cống hiến hết sức mình của tầng lớp công nhân cần cù và ưu tú. Tất cả chỉ bằng sức người".

Biến đổi lịch sử

Ngắm cánh đồng rộng lớn mà cha khai hoang trên núi Sosan, ông cảm thấy tinh thần tiến thủ của cha đang ngấm vào mình. Tính cần cù của cha mẹ là bài học quý giá của cuộc đời ông, là di sản nền tảng biến ông thành con người thành đạt đến thế.

Ông Chung Ju-Yung. Ảnh: wiki

Tình cảm của cha ông, cũng như những nông dân hiền lành và chất phác, dành cho đất, khao khát có được một mảnh đất của riêng mình, cũng ấp ủ trong Chung Ju-Yung ước muốn khai hoang đất đai. Với người Hàn Quốc, việc khẳng định và mở rộng đất đai trong hoàn cảnh dân số tăng cao và thiếu lương thực cũng là điều cực kỳ quan trọng.

Giấc mơ biến vùng biển lồi lõm phía Tây Nam thành đồng bằng đã nhen nhóm trong ông từ thửa ấu thơ. Đây là công trình dân sự lớn nhất cho đến năm 1983. Vùng biển này nổi tiếng nguy hiểm bởi đá ngầm và nước mạnh, tốc độ nước đến 6m/s, khiến những tảng đá to bằng xe hơi vừa ném xuống đã tức khắc biến mất.

Chính trong khó khăn, con người sẽ nảy sinh sáng tạo: ông dùng đến sự trợ giúp của những chiếc tàu chở dầu nặng 230.000 tấn, dài 300m, rộng 45m và cao 27m. Phương pháp này tiết kiệm được 29 tỷ won. Ông đã phải đục lỗ những tảng đá 4-5 tấn, lấy dây sắt cột 2-3 tảng vào với nhau rồi dùng phà ném xuống. Với công trình hơn đê chắn thủy triều dài 6.400m này, Chung Ju-Yung đã mang lại cho Hàn Quốc hơn 100 triệu mét vuông đất nông nghiệp.

Sau đó ông tiếp tục khử mặn đất trong vòng 7 năm và bắt tay trồng thử nghiệm 13 giống lúa ở các khu vực khác nhau. Ông ôm giấc mơ biến mảnh đất này thành nơi sản xuất lương thực nhiều hơn cả Califonia (nơi sản xuất lương thực lớn nhất nước Mỹ).

Năm 1988, khu vực khai hoang Sosan đã lột xác thành mảnh đất nông nghiệp cơ khí hóa với quy mô lớn. Ngoài hiệu quả trực tiếp là mở rộng lãnh thổ và tăng thêm nguồn lương thực, nó còn tạo công ăn việc làm cho khoảng 6,6 triệu người mỗi năm.

Ông đã biến giấc mơ của cha có đất rộng như biển thành hiện thực. Ý tưởng khai hoang mở rộng đất đai và kiến thiết đắp đê chắn thủy triều của Chung Ju-Yung còn được nhiều nước tiên tiến trên thế giới áp dụng.

Con đường kinh tế lấy dân sự làm chủ đạo

Theo Chung Ju-Yung: "Cái gọi là kinh tế dân sự có thể hoàn thành khi tất cả người dân bắt đầu từ Chính phủ và doanh nghiệp tự nhận biết trách nhiệm và vai trò của mình, có ý chí vững vàng để thành công trong việc hiện đại hóa xã hội và kinh tế". Mô hình lấy dân sự làm chủ đạo không phải là doanh nghiệp làm hết việc của Chính phủ, không phải doanh nhân giải quyết công việc của Chính phủ, hay Chính phủ hoàn toàn không can dự vào việc của doanh nhân, nhưng việc Chính phủ can thiệp và tham gia quá sâu vào công việc của doanh nghiệp không phép được tồn tại nữa.

Quản lý toàn bộ nền kinh tế đất nước và lựa chọn chính sách là do Chính phủ thực hiện. Điều chỉnh công nghiệp, xây dựng xã hội chính là chức năng của Chính phủ. Chính vì vậy, Chính phủ không phải chịu trách nhiệm với những doanh nghiệp tiêu cực, cũng chẳng có việc ngân hàng phải lo tiếp nhận hàng loạt các doanh nghiệp tiêu cực. Có vậy kinh tế quốc gia mới phát triển lành mạnh.

Điều quan trọng là Chính phủ đưa ra phương hướng phát triển kinh tế quốc dân, tạo ra dòng chảy hướng tới tương lai, tăng thêm vốn nhà nước, tài sản chung, đường xá, cảng...Việc cần làm là không kể hết.

Read more ...

Die vier Kerzen am Adventskranz

Hồi còn học Studienkolleg được các giáo viên tặng câu chuyện sau nhân dịp Noel:

" Vier Kerzen brannten am Adventskranz. Es war still. So still, dass man hörte, wie die Kerzen zu reden begannen.

Die erste Kerze seufzte und sagte: Ich heiße Frieden. Mein Licht leuchtet, aber die Menschen halten keinen Frieden, sie wollen mich nicht. Ihr Licht wurde immer kleiner und verlosch schließlich ganz.

Die zweite Kerze flackerte und sagte: Ich heiße Glauben, aber ich bin überfüssig. Die Menschen wollen von Gott nichts wissen. Es hat keinen Sinn mehr, dass ich brenne. Ein Luftzug wehrte durch den Raum, und die Kerze war aus.

Leise und sehr traurig meldete sich nun die dritte Kerze zu Wort. Ich heiße Liebe. Ich habe keine Kraft mehr zu brennen. Die Menschen stellen mich an die Seite. Sie sehen nur sich selbst und nicht die anderen, die sie lieb haben sollen. Und mit einem letzten Aufflackern war auch dieses Licht ausgelöscht.

Da kam ein Kind in den Raum. Es schaute die Kerzen an und sagte: Aber, aber ihr sollt doch brennen und nicht aus sein! Und fast fing es an zu weinen. Da meldete sich auch die vierte Kerze zu Wort. Sie sagte: Hab nur keine Angst! So lange ich brenne, können wir auch die anderen Kerzen wieder anzünden. Ich heiße Hoffnung.

Mit einem Streichholz nahm das Kind Licht von dieser Kerze und zündete die anderen Lichter wieder an. "

Read more ...

Nếu em không phải một giấc mơ...

Lauren quyết định kể cho anh nghe một chuyện, một trò chơi để anh tạm quên đi ngày mai. Cô bảo anh thử tưởng tượng, anh đã thắng trong một cuộc thi, và phần thưởng lại oái ăm như sau: mỗi sáng, một ngân hàng sẽ mở cho anh một tài khoản là 86.400$. Nhưng trò nào cũng phải có luật chơi, mà trò này lại có những hai:
- Luật chơi thứ nhất như thế này: toàn bộ số tiền mà anh không tiêu hết ban ngày sẽ bị tước mất vào buổi tối, anh không thể gian lận được, anh chỉ có thể tiêu, nhưng mỗi sáng, anh vừa thức dậy là ngân hàng lại rót tiếp cho anh 86.400$ nữa để anh dùng trong một ngày. Luật chơi thứ hai: ngân hàng có quyền ngừng cuộc chơi, không cần báo trước bất cứ lúc nào, ngân hàng cũng có thể thông báo là mọi việc đã kết thúc, họ sẽ đóng tài khoản ấy lại và sẽ không có tài khoản nào khác thay thế cả. Thế thì anh sẽ làm gì nào?
Arthur chưa hiểu rõ lắm.
- Dễ thế mà anh cũng chưa hiểu ư, chỉ là một trò chơi thôi mà. Thế này nhé, mỗi sáng, khi anh thức dậy, người ta sẽ cho anh 86.400$ với điều kiện duy nhất là anh phải tiêu hết nội trong ngày, số còn lại sẽ bị thu hồi khi anh lên giường ngủ, nhưng món quà từ trên trời rơi xuống này hay trò chơi này có thể dừng lại bất cứ lúc nào, anh hiểu chưa? Thế thì em hỏi anh nhé, anh sẽ làm gì nếu được một món quà như thế?
Arthur hồn nhiên đáp:
- Anh sẽ tiêu hết số tiền ấy cho bằng thích thì thôi và sẽ tặng quà cho tất cả những người mà anh yêu mến. Anh sẽ cố làm thế nào để mỗi đồng hai mươi lăm xu mà cái "ngân hàng trong truyện cổ tích" ấy bỏ ra cho anh để mang lại hạnh phúc cho cuộc đời anh và những người xung quanh, và ngay cả những người mà anh không quen nữa, bởi vì anh không tin là mình có thể tiêu 86.400$ mỗi ngày cho anh và cho người thân, nhưng ý em định nói gì thế?
- Ngân hàng trong truyện cổ tích ấy, chúng ta ai cũng có cả, đó chính là thời gian đấy! Mà ngân hàng thời gian thì chỉ có hạn thôi, anh ạ! Mỗi ngày, chúng ta chỉ có một quỹ thời gian là 86.400 giây, và đến mười hai giờ đêm, chúng ta không đươc mang số giây chưa kịp sống còn lại của ngày hôm nay sang ngày mai, thời gian ngày hôm nay mà chúng ta không biết tận hưởng đã trôi qua rồi, ngày hôm qua đã ra đi mãi mãi không bao giờ trở lại nữa. Và cứ thế, mỗi ngày mới, chúng ta lại được quyền sử dụng một quỹ thời gian là 86.400 giây, trò chơi quanh đi quẩn lại chỉ có thế thôi, nhưng ngân hàng thời gian có thể đóng tài khoản của chúng ta bất cứ lúc nào, không cần báo trước: bất cứ lúc nào, cuộc đời chúng ta cũng có thể dừng lại. Vì vậy, chúng ta phải sử dụng 86.400 giây hàng ngày như thế nào đây? Vấn đề là ở chỗ ấy chứ không phải là bao nhiêu giây, bao nhiêu đô-la, có phải không anh?
Từ khi bị tai nạn, Lauren càng ngày càng thấy rõ hơn một điều: rất ít người hiểu được, thời gian không phải là vô tận và ai cũng phải biết quý từng giây từng phút. Và lúc này, cô muốn chia sẻ với Arthur và giải thích cho anh hiểu những kết luận mà cô đã rút ra được từ câu chuyện vừa rồi: "Anh mà muốn hiểu một năm cuộc đời là như thế nào thì cứ đi hỏi cậu sinh viên vừa trượt thi kỳ thi cuối năm ấy. Một tháng cuộc đời thì anh cứ đi hỏi người mẹ vừa đẻ non và đang nóng lòng chờ con mình ra khỏi lồng ấp để được nâng niu nó, nâng niu một đứa trẻ bình yên vô sự ấy. Một ngày cuộc đời thì anh cứ đi hỏi cặp trai gái đang nhớ nhung và chờ mong được gặp lại nhau ấy. Một giờ cuộc đời thì anh cứ đi hỏi người mắc chứng sợ chỗ kín bị nhốt trong buồng thang máy hỏng hóc bất ngờ ấy. Một giây cuộc đời thì anh chỉ cần nhìn vẻ mặt người suýt nữa bị tai nạn giao thông là hiểu ngay thôi. Còn một phần nghìn giây cuộc đời dài như thế nào thì anh cứ đi hỏi vận động viên điền kinh chỉ giành được huy chương bạc tại Thế vận hội chứ không phải huy chương vàng, mặc dù mục đích tập luyện bao năm tháng ròng rã của anh chỉ là một chữ vàng ấy. Cuộc đời mà chúng ta được hưởng thật là kỳ diệu, anh Arthur ạ, em nói được câu này là do em hiểu rất sâu sắc chứ không phải nói chơi đâu, bởi vì từ khi bị tai nạn, em mới biết quý từng giây, từng phút. Cho nên em xin anh, chúng ta hãy tận hưởng mỗi một giây mà chúng ta còn được ở bên nhau đi."

Read more ...

Funny Valentine

Funny Valentine
Katja Ebstein

Read more ...

Website counter